Liếc cái đồng hồ nhỏ xíu góc phải máy tính. 5h30. Chuồn thôi, hôm nay ngày ông công ông táo, sếp còn về trước mình cả nửa tiếng rồi ấy chứ, tôi tự nhủ rồi tắt phụp máy tính, xách cặp lẻn nhanh xuống tầng 1.
Sáng mắt nhắm mắt mở dắt xe ra sân đi làm, tôi bị vợ gọi giật lại: “Này”, “Gì ?”, “Nhớ về sớm, cứ theo chỉ dẫn kiểu gì cũng ngon”. Ậm ừ cho qua chuyện chứ việc về sớm ở cái thành phố thủ đô ngàn năm văn hiến này khó hơn lên mặt trăng. Chẳng phải tôi được sếp ngon ngọt dụ dỗ, hùng hục làm việc cống hiến cho công ty và đất nước nên hay về muộn. Cũng chẳng phải tôi thích la cà bia bọt, game online hay tình tính tang với em nào. Chỉ tại cái lũ lô cốt. Từ ngày “toàn quốc kháng chiến”, hai đầu đất nước thi nhau mọc lên các lô cốt giữa đường. Cái lớn cái bé, đi kèm với nó là khói, bụi, hố trú bom cá nhân. Mỗi khi ra đường là mỗi lần đi đánh trận.
Cơ quan tôi cách cơ quan vợ có một cái…lô cốt. Nghĩa là tính theo đường chim bay chỉ khoảng dưới hai trăm mét. Nhưng nếu tính theo đường chim đi xe máy, đi ôtô hay bất cứ phương tiện đường bộ nào thì khoảng cách ấy là nửa buổi chiều. Lẽ ra hai vợ chống có thể đi chung xe để tiết kiệm cho thế hệ tương lai của nhân loại mỗi ngày nửa lít xăng. Nhưng cứ nghĩ đến cái lô cốt là nỗi chán ngán còn cao hơn cả tinh thần tiết kiệm lẫn tình thương mến thương. Chỉ có điều, hôm nào vợ tôi cũng về trước tối nếu xuất phát cùng lúc. Đã thế, nàng còn đủ thời gian lượn qua hàng rau, đảo qua hàng thịt thậm chí nắm được thông tin hàng quần áo có cái quần đùi mua hôm trước, hôm nay đã đắt hơn hai nghìn. Thế mới tức, mới tự ái cho cái thân đàn ông xông pha trận mạc chứ. Hỏi ra, tôi bị vợ chê:
“Bố cu Tít chả biết đi theo cách thơ Nguyễn Bính gì cả”
Ối trùi, bó tay. Đã chen nhau mửa mật lại còn thơ, lại còn Nguyễn Bính, hoạ có chảo rơi vào đầu.
“Không phải thơ gốc, mà thơ chỉnh lý. Này nhé:
Cái ngày lô cốt chưa xong
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này chẳng bưởi chẳng hoa
Đi vòng để được về nhà đấy thôi”
“Hô hô, mẹ mày cứ vui tính, đi thế nào nói tuột cho nhanh ?”
“Này nhé, từ cơ quan bố, đi ngược trở lại đường mọi khi, lách vào ngõ Vân Hồ, xuyên qua nách Công viên, vòng sang đằng Ba mẫu rồi chui theo Đông Các, bla…bla…”
“OK. Đã nắm vững bí kíp. Hôm nay sẽ về sớm rung đùi cho lũ cũng cơ quan lác mắt”
Xách cặp xuống tầng 1 cơ quan, đã thấy ông bạn đồng nghiệp đang đứng ngẩn ngơ.
“Hế lô, chưa về còn đứng đợi em nào thế ?”
“Em mẹ nào, nhìn kìa”
Ông bạn đồng nghiệp chỉ ra đằng trước mặt. Một rừng người. Một rừng xe. Tất cả đang đứng im và xắp xếp theo quy tắc và thống kê gọi là một tập hỗn độn. Ông bạn hua tay trình bày như diễn giải trước một đám đông cử toạ rằng thành phố làm ăn thế này chết, rằng chán lắm rồi cái đất nước này, rằng ý thức dân mình như cứt, vân vân và vân vân. Ô hay, cái thằng này, đây không phải là uỷ viên trung ương, cũng không phải là quân dân chính địa phương mà nghe ông trút ý kiến xây dựng xã hội nhá. Muốn trình bày thì lên phường nhá. Tôi khoái trá âm ỉ vì phen này ông bạn toi rồi. Ai bảo năm ngoái ăn đậm quả chứng chứng cổ cổ, tậu con bốn bánh đi cho mát râu. Bây giờ thì chào nhé, mình về trước. Tôi cố gắng kìm chế niềm sung sướng “trâu buộc ghét trâu ăn”, mặc ông bạn tiếp tục phân bua với mấy người khác, tưng tưng dắt xe, nổ máy, đi theo chiều ngược đường về nhà mình.
Lấy được vợ tháo vát cũng sướng. Tội cho những thằng nào lấy phải vợ dốt, đến đường tắt đường vòng cũng không biết chọn mà đi. Vừa lượn vào các ngõ nhỏ tôi vừa nghĩ những lời có cánh sẽ khen tặng mẹ anh cu Tít. Lối Vân Hồ, xuôi. Lối nách Công viên, ổn. Lối hồ Ba mẫu, đông hơn tý nhưng cũng chỉ vài chục người khôn ngoan. Vừa phóng vào lối nhỏ vừa ban cho nhau cái nhìn của những kẻ thức thời.
Đến đường rẽ sang ngã tư Xã đàn thì tự nhiên người ùn lại trong ngõ. Chẳng hiểu vì sao. Nhưng không vấn đề gì. Cách mạng thì phải sáng tạo, mở lối khác mà đi, đường ô bàn cờ lo gì. Thấy thấp thoáng mấy xe vòng sang ngõ khác, tôi lập tức bám theo. Chậm tý nữa là lại trật ních bây giờ. Phía trước có bốn năm xe đang phi băng băng, rồi một xe rẽ. Chậc, mình cứ đi theo số đông là chắc. Lại một xe rẽ, tôi vẫn cứ áp dụng nguyên tắc dân chủ, lấy đa số thắng thiểu số. Còn hai xe cuối cùng đi trước. Vòng. Rẽ. Trái. Phải. Loanh quanh một hồi thì ôi thôi, ngõ cụt. Ngỡ hai vị kia quay xe. Nhưng không, họ điềm nhiên dắt xe vào nhà cuối ngõ. Chắc hai vợ chồng đi làm về. Tôi vội vã thối lui. Ngượng quá, đôi này mà nhìn thấy mình chắc có chuyện cười rúc rích suốt đêm.
Tôi quay vòng trở ra. Đi vòng vòng một hồi lại thấy cái chỗ này như quen quen, hình như vừa đi qua thì phải. Thôi, lạc rồi, ôi cái “IC nhớ” của tôi. Nhưng không sao, đường đi ở…mồm. Tôi dừng xe hỏi ngay một bác đứng tuổi ngồi sau hàng cửa xếp:
“Cô ơi, cho cháu hỏi thăm được không ạ ?”
“Ừ, cháu cứ hỏi”
“Cô ơi đường này quay ra đường lớn thì đi thế nào hở cô ?”
“Cô chịu thôi. Cô làm Ô sin cho nhà này. Nó cứ khoá cửa suốt cô có biết đâu vào với đâu đâu ?”
Toi rồi. Nhà cửa hai bên ngõ đóng im ỉm. Chẳng dám gọi vì sẽ gặp những đôi mắt hình viên đạn cho mà xem. May quá, có một ông râu xồm đi ngược:
“Anh ơi, ra đường to đi đường nào ấy nhể ?”
“Ông hỏi tôi, tôi biết hỏi ai bây giờ. Thế đường này không chui ra được à ?”
Haha, ít ra cũng có người cùng cảnh ngộ. Ông râu xồm chạy tiếp vào trong. Một đoàn nam nữ già trẻ bịt mặt chạy rầm rậm sau ông râu xồm. Mắt bà con nghiêng ngó hai bên đường. Kệ. Trạng lột, cha thằng nào nói với thằng nào.
“Đánh giày không chú ?”
Một thằng bé ở đâu hiện ra, h
i bâng quơ
“Không. Mày có biết lối ra khỏi ngõ này không, chỉ chú với “
“Chú đánh giày đi rồi cháu chỉ”
“Đang vội bỏ mẹ. Thôi, ngan nằm năm ngàn, leo lên đây chỉ đường cho tao”
Nhờ thằng bé đánh giày, tôi cũng ra được đường lớn, về được đến nhà. Bây giờ đã là 11h00 đêm, xem báo mạng thấy bảo hôm nay tắc đường kinh hồn. Bất chợt, trong ngõ nhà tôi cũng rầm rập từng đoàn xe chạy vào. Một lúc lại rầm rập từng đoàn xe chạy ra, í ới hỏi thăm đường. Ơ rê ka, cơ hội làm giàu đây rồi. Tôi sẽ vẽ một bản đồ cái ngõ nhà tôi, cấp tốc in ra giấy, xuống dưới kia.
“Năm ngàn một bản, chỉ dẫn thoát mê cung đơi, mại dzô”